Saturday, January 3, 2015

Quả báo (Hồi 13)

Quả báo (Hồi 13)



Ðóng cửa hoan lạc, vách tường có tai
Mắng người nhìn trộm, phòng khuê không mắt.

Về chuyện vợ cả của Sinh là Quý Hương. Thật ra trước khi Quyền Lão Thực vào ở luôn trong nhà của đạo nhân, thì tình cảm của nàng cũng đã có nhiều uất ức. 

Như hồi đầu chúng ta đã được biết, lúc chớm mùi tình chăn gối với chồng, thì người cha nghiêm khắc của nàng là Thiết phi đạo nhân muốn chồng nàng đi tìm công danh, khiến nàng khổ sở, chẳng khác nào người đang nghiện, lại bị cai. 

Nhịn năm ba đêm đã không muốn nổi rồi huống chi sẽ phải chịu đựng năm này sang năm khác, thì còn biết sinh thú là gì. 

Thôi đành giở mấy quyển Xuân cung ra xem lại, cũng như người ta nhìn quả mơ cho đỡ khát, vẽ miếng bánh trong cơn đói lòng. 

Nào ngờ, càng nhìn càng đắm, càng ngắm càng say, tình xuân càng lai láng. 

Nàng còn lôi hết ra, nào những sách dâm đãng như Si bà tử truyện (người đàn bà đa tình), Tú pháp dã sử (chuyện phòng the), Như ý quân (Người chồng hạp ý) rồi đọc ngấu nghiến từ đầu chí cuối.

Ðâu đâu cũng đề cập tới chuyện hành lạc. Tất cả đều cho nàng thấy trong cõi trời đất mông mênh này, với số đàn ông đông đúc là thế, có bao nhiêu chuyện kỳ kỳ, quái quái, chỉ cần lấy được một người đàn ông trong số ấy là lạc thú khuê phòng không sao kể xiết. 

Cho dù có đổi làm tiên, làm thánh nàng cũng không màng. Nhưng không biết ngoài đời có những nam nhân với khả năng ân ái như vậy thực không, hay là chỉ có trong tiểu thuyết phong lưu?"

Nàng nửa tin, nửa ngờ, nằm miết trong phòng ngủ suốt ngày không muốn dậy, lòng riêng rạo rực, trông đợi chồng về. 

Nào ngờ ngay cả thư từ cũng không thấy, nên nàng không sao ngăn được lòng oán hận. Lại nghĩ:

Mình ngày trước vụng tu, nên lấy nhầm thằng chồng tệ bạc đến như thế, ăn ở với nhau không được mấy tháng mà đã đi biền biệt không chút tin tức gì. 

Với một con người hành dâm như hắn, liệu có thể cầm lòng để đừng sa vào con đường dâm đãng hay không? Nếu hắn đã đi vào con đường ấy, thì mình dù có mở cửa sau để đón đàn ông, vậy thì đã có gì là quá quắt. Chỉ hận rằng khuê môn bất xuất, nào gặp được ai"

Nghĩ đến đó, nàng thấy căm giận chồng, rồi lại oán trách cha, mong sao họ chết sớm hơn để nàng được tự do rước trai vào nhà. 

Đến khi trông thấy Quyền Lão Thực, thì nàng chẳng khác chim ưng thấy gà, không cần biết ngon dở xấu tốt, miễn ăn tươi nuốt sống được thì thôi.

Lúc đầu, thấy lão Quyền đến làm công, tuy nàng đã có ý ấy, nhưng một là thấy lão ta quá thực thà, gặp nhau lúc nào cũng cúi đầu, không lẽ đột ngột gợi ý, hai là lão ta ban ngày thì vào, ban đêm thì ra, cho dù có muốn làm liều cũng không có cửa, mà cũng không có chỗ nữa. 

Sau này nghe nói lão chịu bán mình, thì lòng nàng mừng khấp khởi. Ngay trong đêm đầu tiên lão ta vào ở trong nhà, là nàng nhất quyết không để lão vuột khỏi tay mình. 

Lão Quyền hẵn đã không thể ngờ, mối hận muốn rửa, đã sắp đuợc như ý.

Nàng bồn chồn khi nhìn cảnh lão Quyền và a hoàn làm lễ kết hôn, lạy xong bàn thờ rồi, cùng nhau đi về buồng riêng. 

Ðợi đến đêm, nàng lẽn ra khỏi phòng, men theo hành lang mà đi trong bóng tối, tới căn nhà nhỏ nơi cuối vườn dành cho đôi vợ chồng mới cưới, để nghe ngóng sự đời.

Than ôi, căn buồng đóng kín bên trong tối thui. Ðành áp tai vào vách mà nghe, chỉ nghe thấy tiếng cô dâu rên lên nho nhỏ. 

Nàng suy đi tính lại, tại sao nó rên mãi thế kia, bởi con Như Ý thì tuy đã trên hai mươi tuổi, nhưng vì chủ nhà tử tế không làm bậy nên vẫn còn là xử nữ, thế nên Toại Tâm chắc hẳn phải rất khó khăn khi phá trinh của con bé. Biết đâu hắn lại chẳng như các nhân vật trong mấy cuốn dâm thư nàng thường đọc. 

Thôi thì lần này hãy về phòng ngủ lại, chờ lần sau chúng hớ hênh tha hồ mà xem tận mắt. 

Nàng vừa đi về buồng riêng vừa nghĩ thầm:

"Con a hoàn này lớn hơn mình vài tuổi. Ðêm động phòng, tại sao nó lại hãi hùng có vẻ đau đớn như thế?"

Qua đêm thứ hai rồi đêm thứ ba, nàng cũng lén rình, nhưng chỉ nghe Như Ý kêu than đau đớn, mà không có tiếng nào kêu vì khoái lạc. 

Mãi đến mấy đêm sau, Quý Hương, mới tận mắt thấy Quyền Lão Thực hành sự. 

Lần này trong phòng để đèn, giường không bỏ màn. Lão để vợ mình khỏa thân ngồi trên mép giường, còn lão đứng trước mặt, kéo Như Ý lại để hành lạc.

Quý Hương rùng mình, miệng suýt kêu thành tiếng. Ôi chao, bửu bối của lão này, so với chồng mình thật chẳng khác gì con voi, đứng cạnh con ngựa.

Rồi việc chính cũng xảy ra. Lão kia lù đù nhưng đã thực hiện việc đó một cách suông sẻ chứ không như mấy đêm trước, con Như Ý cũng chẳng còn than khổ nữa.

Quý Hương ngó một hồi, bỗng muốn xây xẩm mặt mày. Bên trong, lần này, xem ra con Như Ý chả đau đớn chút nào nữa, coi bộ còn có vẻ phỉ dạ là đằng khác. Tiếng rên của nó cất lên vang tới tận tai Quý Hương, làm chân tay nàng càng thêm bủn rủn.

Trước đây Quý Hương đã đau khổ giùm cho nó, thì bây giờ lại cảm thấy khoái lạc cùng với nó.

Sau khi về buồng, nàng trằn trọc, lại thầm khen gã gia nhân tài nghệ đáng được làm vai chính trong bất cứ sách Xuân cung nào. 

Từ đó về sau, Quý Hương chỉ để ý đến sức vóc của Quyền Lão Thực, mà Quyền Lão Thực từ khi vào ở trong nhà cũng không còn thực thà nữa. 

Gặp Quý Hương, lão ta cứ liếc luôn và mỗi lần như vậy, Quý Hương đều tươi tỉnh đáp lại. Cả hai đều có vẻ đồng lõa bí mật, mỗi khi giáp mặt nhau.

Một hôm khi Quý Hương tắm. Ðang nằm trong bồn nước thì lão Thực cũng lẩn quẩn bên ngoài. 

Nghe tiếng chân, Quý Hương ỡm ờ lên tiếng:

"Tôi đang tắm, ai ở ngoài đó?"

Quyền Lão Thực nghe hỏi, biết lúc này vắng người, mừng rỡ ngó quanh rồi lại gần, chọc ngón tay khoan một lỗ nơi cánh liếp bằng giấy rồi ghé mắt nhìn vào bên trong.

Ban nãy, Quý Hương ngồi trong bồn nước, quay lưng ra phía ngoài, lên tiếng xong, nàng cố tình xoay mình ra cửa, đùi dang ngực ưỡn. 

Nàng cố tình muốn thân thể lõa lồ của mình không bị chìm dưới nước, nên ngửa cổ, lưng tựa vào thành bồn tắm, ưỡn người lên. 

Ðược một lát, lại ngồi dậy, hai tay ôm ấp, vuốt ve thân thể nõn nà của mình, rồi bỗng dưng cúi đầu mà thở dài. 

Trước cảnh tượng như vậy, Quyền Lão Thực không chần chờ nữa, đẩy cửa bước vào.

Nàng tỏ vẻ bối rối, mắng:

"Ghê thay, sao lão dám cả gan đến thế?"

Quyền Lão Thực tới gần quỳ bên cạnh bồn tắm, nói:

"Thưa tiểu thư, tiểu nhân sở dĩ bán mình vào đây, chỉ vì mong muốn được gần gũi tiểu thơ, nhưng chưa có dịp thổ lộ chân tình. 

Tiểu thơ đẹp đẽ như vầy, tiểu nhân đành đánh liều mà vào, xin tha tội.

"Vừa nói vừa choàng tay ôm nàng.

Quý Hương lại mắng

"Thế này là làm sao? Cả gan thật?

"Lời nói rõ ràng là mắng, nhưng môi hồng lại hé mở, cổ ngửa ra sau.

Lão Quyền vừa hôn hít thân thể của nàng, vừa đáp:

"Trăm sự mong tiểu thư tha tội cho"

Nói rồi cúi hôn miệng Quý Hương.

Quý Hương muốn mắng thêm vài câu, nhưng e thì giờ eo hẹp, lỡ ai thấy, bèn bảo:

"Ngươi muốn gì?" Sao không nói ra? Bộ không thấy chật chội bất tiện sao?"

Quyền Lão Thực đáp:

"Dạ dạ. Xin tiểu thơ cho tối nay nô tài lại hầu"

Quý Hương nói: "Ban đêm, Như Ý trong nhà, ngươi làm sao mà đi?"

Quyền Lão Thực nói: "Nó ngủ say lắm. Vợ chồng ân ái xong là nó ngủ liền. Có muốn đánh thức, phải lay gọi mấy chục lần. Ðang đêm nô tài đi đâu, nó cũng chẳng biết."

Quý Hương nói: "Cứ thử coi"

Quyền Lão Thực thấy nàng ưng thuận, thì sung sướng, tiếp tục vuốt ve khắp thân thể nàng từ trên xuống dưới, xong ôm lấy gương mặt Quý Hương hôn hít dăm lần, bảy lượt mới trở ra. 

Lúc lão Quyền đi gần tới cửa, Quý Hương muốn cho chắc nên gọi với theo rằng:

"Có đến thật không? Nếu thật, cửa mới ngõ cho, nếu không ta đi ngủ phải cài cửa"

Quyền Lão Thực nói: "Xin chớ nghi ngờ. Mong tiểu thơ hãy chờ cho"

Hai người hẹn ước rành rẽ rồi mới chia tay. 

Chả mấy chốc trời tối.

Quý Hương lau mình xong, quần áo không mặc, cơm nước cũng không buồn ăn, trèo thẳng lên giường định chợp mắt chốc lát cho khỏe để lát nữa có sức mà truy hoan với gã đầy tớ, nào ngờ không sao ngủ được.

Thao thức mãi qua canh một, tới đầu canh hai, thì nghe cửa phòng cạch một tiếng. Biết có người đến, nàng kêu khẽ:

"Toại Tâm, phải anh không? "

Quyền Lão Thực cũng hạ thấp giọng nói: "Tiểu thơ yêu quí, đúng vậy"

Quý Hương sợ lão quờ quạng trong bóng tối không lên giường được ngay, nàng bèn bước xuống giường nắm lấy tay lão kéo lên và khẽ dặn:

"Hãy nhẹ nhàng một chút nhé"

Quyền Lão Thực nói: "Tấm thân ngà ngọc thế này, phải nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa mới phải, tiểu nhân không dám đường đột

Thế nhưng, miệng tuy nói là không đường đột mà vẫn cứ đường đột.

Lão Quyền Thực vừa truy kích, Quý Hương đau chịu không nổi, cáu kỉnh đẩy ra mà gắt rằng:

"Ðồ thô bỉ ở đâu, bóc vắn cắn dài. Mới vừa nói đã quên hết lời. Phải thong thả chứ, đau người ta muốn chết"

Quyền Lão Thực, biết nàng nói thật, nên cảnh tỉnh, bảo:

"Không nói dấu gì tiểu thơ, tiểu nhân chưa từng được gần gũi đàn bà nhiều, mà tiểu thư quá đẹp, da thịt mịn màng, tiểu nhân không cầm lòng được.

Nay lỡ làm tiểu thư đau, xin tha lỗi cho tiểu nhân, tiểu nhân sẽ đoái công chuộc tội"

Nói xong mấy câu, lão nhẹ nhàng, mơn trớn hết bên này tới bên kia, loanh quanh nhưng không vào trong. 

Cách này lão học được từ Diễm Phương. Phương pháp này Diễm Phương đặt tên là "Khơi nguồn gạt sỏi", lần nào cũng đạt kết quả. 

Quả nhiên mưa xuân rỉ rả, giúp cho người chèo đẩy thuyền suông xẻ.

Quý Hương mới đầu thấy lạ, hỏi:"Sao chàng cứ lẩn thẩn làm chi mãi vậy?"

Lão Thực bảo nàng rằng: "Xin chờ một lát thì biết"

Quả nhiên lát sau. Quý Hương cảm thấy đê mê, sung sướng thật, thấy lão chịu khó kiên trì như thế, nàng thầm mãn nguyện. Hai tay ôm ghì tình nhân tỏ vẻ biết ơn, nói:

"Toại Tâm ơi, chàng thật khéo thay, chồng em là tay lãng tử, nhưng có bao giờ làm em sung sướng như vầy.

"Nghe nói như vậy, Quyền Lão Thực càng chăm chỉ, không hoãn đãi, cũng không vội vàng, không nhặt, cũng không khoan. 

Quý Hương khoái lạc, mê mẩn, chốc lát lại cất tiếng ngợi khen. Từ hồi cha sinh mẹ đẻ, nàng mới được nếm mùi yêu đương này lần đầu. 

Hai người quần thảo nhau thật thỏa thích, mãi đến tảng sáng, lão Quyền mới mò về nhà.

Từ đó trở đi, Quý Hương chẳng đêm nào không ngỏ cửa cho Quyền Lão Thực. 

 Lúc đầu họ còn cố giấu Như Ý, về sau liệu không giấu được nữa, họ thú thật với nàng. 

Quý Hương ngại Như Ý ghen, nên hết sức thân thiện với nó. Bên ngoài, hai người là chủ tớ, nhưng bên trong là vợ lớn vợ bé. 

Họ chia nhau, hoặc mỗi người ngủ một đêm đến sáng, hoặc người ngủ từ đầu hôm đến nửa đêm, người ngủ từ nửa đêm đến sáng, thậm chí có khi cao hứng cả ba cùng ngủ chung giường với nhau. 

Quyền Lão Thực cực kỳ khoái chí, trên giường không còn phân biệt nổi ai là Ðại nương, ai là Tiểu nương của mình nữa.

Rốt cuộc lại, Quyền Lão Thực hồi đầu nói là đến đây để trả thù, định khi nào vợ kẻ thù lọt vào tay là sẽ dầy vò, thỏa mãn vài ba tháng rồi bỏ, không thể để cho đàn bà mê hoặc, vậy mà sáng dâm chiều dục, hao tổn tinh thần, hóa ra bây giờ lại bị vợ kẻ thù hành xác. 

Không ngờ, Quý Hương chung đụng với Quyền Lão Thực được ít lậu thì cấn thai. 

Mới đầu còn nghi chưa quyết, nhưng vài ba tháng sau bào thai bắt đầu hành, nàng tìm đủ cách để phá nhưng không xong. Bèn khóc lóc với lão Quyền:

"Ðời em sống chết là ở chàng. Chàng cũng biết tính của cha em. Nói một câu sai còn không xong, huống hồ là việc tày đình này, ông khi nào dung tha được. Mai này mà đổ bể, chắc chỉ có chết mà thôi, chi bằng bây giờ em chết trước cho rồi"

Nói xong, nàng định treo cổ chết.

Quyền Lão Thực đôi ba phen tìm lời khuyên giải, nàng đáp: "Nếu mình muốn em đừng chết, thì hãy nghĩ mưu kế gì để đưa em đi trốn nơi khác. Một là để tránh hậu hoạn, hai là để mình chính thức thành vợ chồng lâu dài với nhau, ba là để cho đứa con trong bụng, dù trai dù gái nhưng cũng là xương thịt của minh, khỏi phải chết oan. Làm được một việc mà cứu được hai mạng sống, chàng nghĩ sao?"

Quyền Lão Thực nghe nàng nói có lý, quyết định thu thập đồ tế nhuyễn, rồi một đêm đợi khi Thiết phi đạo nhân ngủ say, mang Quý Hương và Như Ý đi trốn.



Post a Comment

 
Copyright © 2013 Món ăn tinh thần | Powered by Blogger